11/3/2010

March 11, 2010

Jeg liker å bo alene.
Lydia – romkameraten min dro til et sted som jeg ikke vet hvor er.
Jeg har bodd 5 dager alene og det er ganske fantastisk.
Jewg har byttet til et annet rom to ganger.
Kanskje vil det være rart hvis jeg vil bytte en gang til.
Dessuten, jeg skal bare bo på skolen i 2 måneder til.
Er det godt hvis jeg bytter til annet rom?

Jeg søker et universitet som underviser i fotografi.
Jeg har mange problemer.
Jeg kan ikke finne noe universitet, alt er kurs.
Jeg vet ikke hva er forskjell mellom universitet og folkeuniversitet.
Peter – læreren min forslo to skoler til meg.
En av dem er Nordic.
Den er idealskolen.
Jeg vil virkelig lære på den skolen.
Men den er privatskole.
Det er stort problem med meg.
Jeg må betale ca. 4500,- kr hver semester.
Og jeg må leie et sted som jeg skal bo, jeg må betale for mat.
Jeg vil søke et universitet som jeg skal lære på.
Er det mulig?

Jeg har en uvane når jeg bor i skolen.
Jeg kan ikke sove før klokka 12.
Jeg forstår ikke hvorfor men jeg har alltid noe å gjøre før klokka 12.
Hvis jeg bor med min tante, tvinger hun meg til å sove rundt klokka 10.
haizzzzzzzzzz …..
Jeg vil sove og være trøtt hele dagen.
Er det for vanskelig å sove før klokka 12?

hahah
Jeg har mange problemer.
Hvis jeg er perfekt person, kanskje, jeg skal ikke ha noen problem.
Men det er umulig.
Så jeg skal alltid ha problemer.
Jeg hater å tenke så mye.
Om 2 år, når jeg går på universitet, jeg skal bo alene, jeg trenger ikke være bekymret til å søke skolen.
Og kanskje, kan jeg sove før klokka 12.
Drømmer om min framtid.
Må jeg arbeider hardt nå, det er en langt vei til framtiden min.

10/03/2010

March 10, 2010

I dag er det en kjedelig dag.
Jeg våknet sent og spiste ikke frokost.
Jeg gikk på fotografiklassen og jeg ville bare sove TT_TT
Jeg vil ikke lære mer.
Det skal bli veldig fantastisk hvis jeg får fri fra klassen.

Jeg skal ha “Bergen-testen” i neste måned.
Det er ganske vanskelig. Jeg er veldig bekymret.
Ole sa at jeg er flink til å lære norsk men er det nok?
Jeg føler meg litt trøtt fordi jeg må prøve fra min beste side.

Jeg så mange bilder som blitt tatt av Sri Lanka i morgen.
Sri Lanka er nydelig.
Jeg elsker solskinn, hav, skog og varme.
Sri Lanka har alle disse tingene.
Jeg ønsker å reise til Sri Lanka.

Jeg gleder meg når jeg tenker på universitet.
Det blir veldig spennende.
Jeg skal lære å bli en fotograf, en professional fotograf.
Jeg vil være bedre enn Annie Leibovitz.
Det er en søt drøm.

Jeg savner hjemlandet mitt.
Jeg vil spise mat som bare er i Vietnam.
Jeg vil lukte lukten av jord, innsjø, trær.
Jeg vet ikke hvorfor det ikke lukter av Norge.
Kanskje, det er spesiell lukt som bare nordmann kan lukte det.

lựa chọn

March 4, 2010

” Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
Một mái nhà yên rũ bóng xuống tâm hồn
Trăm cơn mơ không nổi một đêm dầy
Ta lại mặc cho mưa tuôn gió thổi
Lòng ta thành con rối cho cuộc đời giật dây.”

hôm nay là 28 tết.

5 tháng vẫn không quen được khi xe buýt vòng 8 lần đường dốc, dừng lại ở 19 trạm dừng gần nhau.
5 tháng vẫn không thể thở được khi ngoài trời quá lạnh.
5 tháng vẫn không muốn leo núi để lên trường.

Nauy chỉ toàn đồi với núi, đi bộ thì ko nổi, ngồi xe đi đường vòng nhiều cũng ko chịu được, tốt nhất là chẳng đi đâu hết.
Ta nhớ những con đường phẳng, xe đạp, xe máy, ô tô đi chung 1 con đường.
Ta nhớ những dãy nhà sát nhau, ko nhà nào có vườn hay hàng rào, ko có cả những vách ngăn giữa người với người.
Ta nhớ những lần đi là đến, hình như đường phố Việt Nam ko có khái niệm dài đến vô tận, đi mãi ko tới đích.

Nauy đẹp quá, không khí trong lành quá, ta đã quên mất thế nào bụi bặm, là mồ hôi, là bực tức, bon chen.
Ta nhớ không khí lúc bình minh ở VN, gió bụi ngày dài làm ta thấy trân trọng những sớm mai sạch sẽ và thuần khiết.
Ta nhớ những góc chợ bẩn thỉu, những con người lê lết cả cuộc đời để nhận lấy những đồng tiền thương hại, nó gợi lên chút tình người trong ta.
Ta nhớ những quán vỉa hè lúc đông lúc vắng, biết đấy để biết rằng cuộc sống cũng có lúc bấp bênh.

Nauy bình yên quá, ta có được mọi thứ dễ dàng quá, ta ko cần phải gồng hết sức mình để mà cạnh tranh, ko bon chen và cũng ko cố gắng.
Ta nhớ những ngày thi ĐH, 5h sáng phải có mặt ở lớp tiếng anh, ai cũng cố gắng, ai cũng khắc chữ “phải đỗ” trong đầu. Đến khi đỗ rồi, ta mới biết cảm giác đạt được hạnh phúc thế nào.
Ta nhớ ngày những ngày lên HN gặp hôm đường tắc, nắng trên đầu và khói xe kết đặc dưới chân, bên tai ai cũng hò hét, chửi rủa, đến lúc thoát ra rồi mới thấy yêu những con đường HP ít khi nào tắc.
Ta nhớ 1 tiếng cuối trong phòng thi môn toán, tim đập mạnh và tay run đến phải nắm thật chặt, áp lực đôi khi cũng giúp người ta tìm ra giải pháp.

Ta ko có một điều gì bất mãn về Nauy, càng ko có bất cứ chê trách nào về hệ thống hay phương pháp giáo dục tại Nauy, 3 tháng nữa rời đi chính ta cũng cảm thấy buồn. Nhưng ta nhớ mơ ước của ta ngày trước, sẽ chỉ 1 năm thôi, 1 năm trên giảng đường ĐH ở VN, 1 năm với ước mơ thành nhà báo, 1 năm muốn viết, nghe và nói tiếng việt. Ta muốn thành 1 sinh viên báo chí với hoài bão lớn, cho dù phải vùi mình trong sách vở, cho dù chẳng được học chuyên ngành mình muốn ngay năm đầu, cho dù phải trả giá một năm mà theo nhiều người là vô ích. Bơỉ vốn dĩ “con người làm gì có chuyện sống vô tư như nước chảy mây trôi, phải chọn lựa và trả giá chứ”.

Tớ biết nhiều người nghe chuyện vẫn cứ nói với nhau rằng: nó sướng quá đâm ra dửng mỡ. hay có người thẳng thắn hơn sẽ nói là: mày điên à, tự dưng thi đỗ rồi lại bỏ, rồi lại thi lại, bỗng nhiên mất không 1 năm chẳng được gì, … blah … blah … blah. Tớ biết các cậu nghĩ gì, tớ hiểu là mọi người thấy bất ngờ và kì quái, tớ cũng biết là các cậu muốn tốt cho tớ nhưng tớ hi vọng mọi người sẽ tôn trọng quyết định này và không xì xèo thêm nữa. Tớ chọn lựa và tớ trả giá.

hôm nay là 28 tết.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.